Đây là những người lính Ukraine mà Mỹ cần ngay bây giờ và không có. Họ không chùn bước trước máy bay không người lái. Họ không hoảng sợ trước pháo binh. Họ đã dành bốn năm liên tiếp để học mọi thứ mà chiến tranh hiện đại có thể ném vào con người, và họ vẫn đứng vững. Trong bùn. Chống lại Nga. Cười. Nếu bạn là người Mỹ và bạn quan tâm đến mạng sống của người Mỹ, và tôi có nghĩa là thực sự quan tâm, không chỉ là sự quan tâm bề ngoài, thì đây là những người mà bạn muốn bên cạnh con trai và con gái của bạn khi Iran không còn là một cuộc không kích mà trở thành một cuộc chiến đường phố. Không phải vì họ dũng cảm. Dũng cảm thì rẻ. Mà vì họ biết chính xác cách đưa mọi người về nhà an toàn. Họ đã mắc mọi sai lầm để con cái bạn không phải mắc phải. Không ai trên trái đất này làm điều này tốt hơn. Không phải người Anh. Không phải người Israel. Không ai cả. Đây là sự thật khó chịu về sức mạnh không quân. Nó không kết thúc các cuộc chiến. Nó chưa bao giờ như vậy. Iran sẽ hấp thụ mọi cuộc tấn công, phân tán vào dân chúng, và tiếp tục tấn công các mục tiêu trên khắp khu vực cho đến khi ai đó, ở đâu đó, phải đưa quân vào thực địa. Chiến tranh đô thị. Gần gũi. Loại chiến đấu mà làm đầy quan tài và kết thúc sự nghiệp chính trị. Đó chính là khoảnh khắc mà việc có người Ukraine ở bên bạn không còn là một điểm nói chuyện chính sách đối ngoại mà trở thành sự khác biệt giữa một người lính trở về nhà hay một lá cờ gấp lại tại sân bay. Những chiến binh dày dạn nhất trên hành tinh là người Ukraine. Họ biết mọi chiến thuật máy bay không người lái, mọi cuộc phục kích, mọi mẹo mà thời đại chiến tranh này đã sản sinh. Họ đã học tất cả theo cách khó khăn. Và họ đã sẵn sàng, thực sự sẵn sàng, để chia sẻ từng chút một với Mỹ. Thay vào đó, Washington đã dành một năm để công khai làm nhục tổng thống của họ. Quyết định đó thực sự đáng giá bao nhiêu mạng sống của người Mỹ? Có lẽ ai đó trong Nhà Trắng nên làm phép toán đó.