Chủ đề thịnh hành
#
Bonk Eco continues to show strength amid $USELESS rally
#
Pump.fun to raise $1B token sale, traders speculating on airdrop
#
Boop.Fun leading the way with a new launchpad on Solana.
Hôm qua tôi đã gặp một người anh em đã lâu không gặp. Vài năm trước, vợ anh ấy đã ra đi, một mình nuôi hai đứa trẻ sống ở Singapore. Nói thật, trước đây tôi không biết phải liên lạc với anh ấy như thế nào. Nhưng ngày gặp mặt hôm đó hoàn toàn bất ngờ. Không có sự nặng nề, mà ngược lại là một cảm giác sức mạnh rất mạnh mẽ. Cảm giác đó, sau khi trải qua những điều tồi tệ nhất, không còn sợ hãi gì nữa.
Anh ấy nói trước đây làm việc ở một công ty lớn, bị gán nhãn, bị lo âu đẩy đi, sống trong kỳ vọng của người khác. Bây giờ nhìn lại, những năm tháng đau khổ nhất không phải là công việc bản thân, mà là sợ hãi mất mát.
Nhưng chúng ta thực sự sợ mất mát điều gì? Nói cho cùng, không ngoài hai thứ: vật chất và những nhãn mác mà người khác gán cho bạn. Và hai thứ này, chính xác không phải là bạn. Khi nỗi sợ mất mát bị xuyên thủng một lần, anh ấy lại trở nên không sợ hãi. Đi làm những điều thực sự mình quan tâm, nở hoa.
Bản chất của nỗi sợ hãi là sự bám víu. Bám víu vào những gì đã có, sợ rằng bản thân không còn là chính mình nếu không có chúng. Đó mới là nhà tù thực sự của cuộc đời. Không phải thế giới bên ngoài giam giữ bạn, mà chính những thứ bạn nắm giữ chặt chẽ đã giam giữ bạn.
Dovey đã nói với tôi một câu mà tôi luôn nhớ: sự xuất sắc là một phẩm chất xuất hiện sau thời gian làm việc chăm chỉ, không phải là một con dấu chấp thuận.
Đừng để bị gán nhãn, hy vọng chúng ta đều có thể buông bỏ những suy nghĩ tạp nham, vươn lên.
Hàng đầu
Thứ hạng
Yêu thích
